"
Quyến sách tôi viết về Clinton dựa trên nghiên cứu vào đầu những năm 90 khi tôi còn là phụ trách khu vực Washington của tờ Sunday Telegraph. Nó chủ yếu đc viết cách đây khoảng 13 năm. Tôi đã không đặt chân trở lại Mỹ 11 năm rồi.
Quyển sách không phải viết về cuộc sống riêng tư của Bill Clinton ngoại trừ một hay hai đoạn gì đó. Tôi viết về vấn đề lạm dụng quyền lực của Ban tư pháp và Cục điều tra liên bang của chính quyền Clinton. Nó cũng đề cập tới sự điều tra vê các liên quan đến tội phạm có tổ chức tại bang Arkansas.
Phần lớn những gì viết ra trong sách dựa trên các cuộc phỏng vấn một số nguời tham gia trực tiếp vào vụ việc và có chuyện đặc biệt để kể. Họ bị báo chí Mỹ lờ đi hoặc bắt im tiếng do đó tôi đã ghi lại những gì họ kể với tôi còn độc giả sẽ tự đưa ra những nhận xét của mình.
Tôi phát hiện ra rằng ở Mỹ báo chí Mỹ khá là nhạy cảm và phục thuộc vào quyền lực. Tôi thích thách thức quyền lực. Vụ Watergate là một ngoại lệ lớn nhưng đó là một sự phối hợp tấn công của Nghị viện đảng dân chủ và báo chí theo phe Dân chủ dành cho một tổng thống theo phe Cộng Hòa. Ở thời Clinton không có sự đối địch đó nên những điều tra của báo chí chưa bao giờ đạt đến mức đó mặc dù Clinton bị Hạ Viện nghi ngờ. Một số câu chuyện bị báo chí Mỹ lờ đi thực sự gây kinh ngạc – đặc biệt là việc Bill Clinton có liên quan đến việc dùng sân bay Mena để chuyển vũ khí tới Nam Mỹ vào những năm 1980.
Những phát hiện sau đó thực sự đã củng cổ giá trị của những phần tôi đã viết, đặc biệt là với vụ thảm sát Waco và nổ bom tại Oklahoma. Trong hai vụ này các cựu quan chức của FBI đã tiết lộ và thêm vào những chi tiết quan trọng. Trong cái chết của Foster và vụ sân bay Mena vẫn có những im lặng cố ý. Có lẽ việc đó sẽ luôn là như thế. Có lẽ tôi đã sai nhưng tôi không nghĩ vậy. Lịch sử sẽ chứng minh.
My book on the Clintons was based on work in the early 1990s when I was Washington bureau chief for the Sunday Telegraph. It was mostly written 13 years ago. I have not set foot on US soil for eleven years.
The book was not about Bill Clinton's private life - except for one or two passages. It was about abuse of power by the Clinton Justice Department and the FBI, and a probe into Clinton's organized crime connections in Arkansas.
Most of it was based on interviews with people who were directly involved in events and had extraordinary stories to tell. They were shut out of the US media and denied a voice, so I recorded what they told me. Readers can make their own judgment.
My discovery in the US is that the American press is remarkably consensual, and defers to power. I like to challenge power. The Watergate tale is the great exception, but that was a combination of a Democratic Congress and a Democratic Media attacking a Republican president. In the Clinton saga there was no such alliance so the media investigations never reached the same - although Clinton was impeached by the House. Some of the stories neglected by the US press were astonishing - especially Bill Clinton's involvement in the Mena Airport operation delivering weapons to Latin America in the 1980s.
Later discoveries have tended to validate parts of what I wrote, especially to do with the Waco massacre and the Oklahoma bombing. In both cases ex-FBI officials spoken out, adding crucial details. In the case of the Foster death, and the Mena operations, there is still a deafening silence. Perhaps there always will be. Perhaps I was wrong, but I don't think so. History will judge.
"Thu lại«