1. Đăng nhập
    Tên
     
     Mật khẩu
     
Click vào nút "ask" bên phải để đăng câu hỏi của bạn.
Ambrose Evans-Pritchard Tên: Ambrose Evans-Pritchard
Nghề nghiệp: Business Editor Daily Telegraph
Đất nước: UK
Tổng câu hỏi: 11
Tổng câu trả lời: 9
Các thành viên Yoosk nghĩ gì về
Trung thật Yes No
Rõ ràng Yes No
Well informed Yes No
Cảm hứng Yes No
Súc tích Yes No
Well intentioned Yes No
Những câu hỏi được trả lời
  1. lecuong hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "Thưa ông Theo ông, nền kinh tế toàn cầu mà đại diện là Mỹ sẽ phục hồi vào thời gian nào? Nền kinh tế thế giới phải mất bao nhiêu năm để phục hồi lại những mất mát của cuộc khủng hoảng vừa qua? Xin cảm..." Xem chi tiết »"

    Thưa ông

    Theo ông, nền kinh tế toàn cầu mà đại diện là Mỹ sẽ phục hồi vào thời gian nào? Nền kinh tế thế giới phải mất bao nhiêu năm để phục hồi lại những mất mát của cuộc khủng hoảng vừa qua?

    Xin cảm ơn ông

    " Thu lại »
  2. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: " Chúng ta đang chứng kiến một cuộc chiến  khốc liệt giữa một bên là việc hối thúc nợ nần ở một phạm vi lớn chưa từng có và một bên là các biện pháp kích cầu tiền tệ tài chính cũng không kém phần lạ lung..." Xem chi tiết»"

    Chúng ta đang chứng kiến một cuộc chiến  khốc liệt giữa một bên là việc hối thúc nợ nần ở một phạm vi lớn chưa từng có và một bên là các biện pháp kích cầu tiền tệ tài chính cũng không kém phần lạ lung chưa từng có từ trước đến nay. Vẫn chưa thể nói rõ ràng là trong cuộc chiến này phe nào sẽ chứng tỏ có quyền lực hơn.
     
    Tôi e rằng Châu Âu sẽ là nơi hứng chịu giai đoạn tiếp theo của cuộc khủng hoảng nơi mà các ngân hang vẫn chưa thực sự đạt đến độ thua lỗ tối đa. Việc này sẽ xảy ra đồng thời với một cú phát nổ mang tầm khu vực giống như đã từng xảy ra ở Châu Á năm 97-98 và Đông Âu. Đây là vẫn đề thực sự kinh khủng của Châu Âu. Điều này có thể xảy ra giống như đối vói châu Á khi khủng hoảng xuất khẩu dẫn đến suy thoái nặng nề tại Trung Quốc. Việc này thực sự đã làm giảm cán cân trong thị trường hang xuất khẩu của Mỹ một trong những yếu tố giữ cho kinh tế Mỹ thịnh vượng trong năm ngoái. Phá bỏ những trụ cột xuất khẩu dẫn đến việc hình thành một giai đoạn mới trong khủng hoảng suy thoái kinh tế Mỹ. Vâng, thực ra thì hiện đã có những dấu hiệu phục hồi nhưng tôi e rằng đó chỉ là những dấu hiệu ảo.
     
    Nếu bạn bíết, chúng ta đã có những giai đoạn như tháng 9 năm 1929 đến tháng 5 năm 1931. Sau đó là giai đoạn tiếp theo của Giai đoạn khủng hoảng từ tháng 6 năm 1931 đến tháng 3 năm 1933. Giai đoạn này nguy hiểm hơn giai đoạn đầu với những thảm họa khủng khiếp mang tính chính trị. Tôi cá rằng chỉ có 30% cơ hội là tình huống này mới được giải quyết còn lại 70% là một cái gì đó trung hòa hơn sẽ diễn ra: một sự hồi phục nhẹ vào đầu năm 2010 do sự phục hồi của thị trường cổ phiếu vài tháng trước đó.
     

    1)        We are witnessing a battle royal between debt deleveraging on an unprecedented scale on the one hand and equally unprecedented monetary and fiscal stimulus on the other. It is still unclear which of the two will prove most powerful.



    My fear is that the next phase of the crisis will be in Europe where the banks have yet to reveal the full extent of their losses. This will combine with a regional blow-up - like Asia 1997-98 - in Eastern Europe. This is Europe's "subprime" problem. This may happen just as Asia's export collapse leads to a severe downturn in China. This is already deflating America's mini-boom in exports - the one thing keeping the US afloat last year. Knocking away the export pillar risks setting off another phase of the US downward spiral. Yes, there are tentative signs of recovery now. I fear this will prove a false dawn.



    If you like, we have had Sept 1929 to May 1931. Now we get June 1931 to March 1933, which was the second leg of the Depression. It was much more dangerous than the first leg, with terrible political consequences. I put a 30pc chance on this scenario unfolding. There is a 70pc chance of something milder: a slow recovery in early 2010, anticipated by a stock-market recovery a few months earlier.

     

     

    "Thu lại«

  3. Linhnauy hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "

    Trong tinh hinh kinh te hien nay, ong co the du doan thoi ky nao tot cho cac kenh du tu tai Viet Nam trong nam 2009 nhu chung khoan, vang, do la My, bat dong san.

    Cam on nhieu,

    "
  4. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: "  Nhìn chung tôi là một người có xu hướng dùng đô la cho đầu tư dài hạn. Mỹ là nền kinh tế duy nhất có sức mạnh lớn với một kết câu nhân lực mạnh cũng như thế mạnh lớn về khoa học và chiến lược để duy..." Xem chi tiết»"

     

    Nhìn chung tôi là một người có xu hướng dùng đô la cho đầu tư dài hạn. Mỹ là nền kinh tế duy nhất có sức mạnh lớn với một kết câu nhân lực mạnh cũng như thế mạnh lớn về khoa học và chiến lược để duy trì sự thống trị. Có rất nhiều người đã bất ngờ khi đồng đô la đua giá vào H2 năm ngoái và họ sẽ phải bất ngờ lần thứ 2 khi đồng euro bước vào khủng hoảng có tính hiệu ứng nghiêm trọng.
     
    Vàng sẽ có giá trị đầu tư khi các yếu tố sau trở nên rõ ràng: a) Mỹ có ý định dung lạm phát là phương thức thoát khỏi khủng hoảng b) đòng Euro không phải là tiền tệ để thay thế. Thực ra khu vực sử dụng đồng Euro là một liên minh tiền tệ bất lực, Nó được tạo nên vì các lý do liên quan đến chính trị mà lờ đi mọi cảnh báo của các nhà kinh tế học. Điều này đã tác đồng không tốt đến các nước Tây Ban Nha, Ireland và các nước khác những nơi không thể hành động gì để chống lại các cơn chấn động có tính hệ thống.
     

    Tôi nghĩ đây là thời gian tốt để đầu tư vào thị trường bất động sản ơ Mỹ mặc dù tôi có thể kết luận điều này hơi sớm vài tháng. Bạn cũng có thể trở thành người xây nhà. Tôi sẽ đợi châu âu và châu Á. Đây là trường hợp ai đến trước thì ra trước. Nước Mỹ sẽ dẫn đầu giai đoạn hồi phục.

    By and large, I am a dollar bull over the long term. America is the only major economic power with a healthy demographic structure, as well as the strategic and scientific depth to maintain leadership. A lot of people were caught off guard by the dollar rally in H2 of last year. They will be caught off guard a second time when the euro gets into very serious "existential" trouble.

    Gold will do well when it becomes clear that a) the US intends to inflate its way out of this crisis b) that the euro is not a viable alternative. Indeed, the eurozone is a dysfunctional monetary union. It was created for political reasons, ignoring the warnings of their own economists. It is already causing real suffering in Spain, Ireland and other countries - which cannot take offsetting action to buffer a severe "asymmetric" shock.


     

     

    "Thu lại«

  5. ThuyLinh hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "

     

    Thưa ông

    Tại sao ông lại có hứng thú viết sách về đời tư của người ta trong khi ông là biên tập viên của thời báo kinh tế? Cảm hứng đó đến từ đâu? ông có viết tỉểu thuyết trong tương lai không?

    "
  6. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: " Quyến sách tôi viết về Clinton dựa trên nghiên cứu vào đầu những năm 90 khi tôi còn là phụ trách khu vực Washington của tờ Sunday Telegraph. Nó chủ yếu đc viết cách đây khoảng 13 năm. Tôi đã không đặt..." Xem chi tiết»"

    Quyến sách tôi viết về Clinton dựa trên nghiên cứu vào đầu những năm 90 khi tôi còn là phụ trách khu vực Washington của tờ Sunday Telegraph. Nó chủ yếu đc viết cách đây khoảng 13 năm. Tôi đã không đặt chân trở lại Mỹ 11 năm rồi.
    Quyển sách không phải viết về cuộc sống riêng tư của Bill Clinton ngoại trừ một hay hai đoạn gì đó. Tôi viết về vấn đề lạm dụng quyền lực của Ban tư pháp và Cục điều tra liên bang của chính quyền Clinton. Nó cũng đề cập tới sự điều tra vê các liên quan đến tội phạm có tổ chức tại bang Arkansas.
    Phần lớn những gì viết ra trong sách dựa trên các cuộc phỏng vấn một số nguời tham gia trực tiếp vào vụ việc và có chuyện đặc biệt để kể. Họ bị báo chí Mỹ lờ đi hoặc bắt im tiếng do đó tôi đã ghi lại những gì họ kể với tôi còn độc giả sẽ tự đưa ra những nhận xét của mình.
    Tôi phát hiện ra rằng ở Mỹ báo chí Mỹ khá là nhạy cảm và phục thuộc vào quyền lực. Tôi thích thách thức quyền lực. Vụ Watergate là một ngoại lệ lớn nhưng đó là một sự phối hợp tấn công của Nghị viện đảng dân chủ và báo chí theo phe Dân chủ dành cho một tổng thống theo phe Cộng Hòa. Ở thời Clinton không có sự đối địch đó nên những điều tra của báo chí chưa bao giờ đạt đến mức đó mặc dù Clinton bị Hạ Viện nghi ngờ. Một số câu chuyện bị báo chí Mỹ lờ đi thực sự gây kinh ngạc – đặc biệt là việc Bill Clinton có liên quan đến việc dùng sân bay Mena để chuyển vũ khí tới Nam Mỹ vào những năm 1980.
    Những phát hiện sau đó thực sự đã củng cổ giá trị của những phần tôi đã viết, đặc biệt là với vụ thảm sát Waco và nổ bom tại Oklahoma. Trong hai vụ này các cựu quan chức của FBI đã tiết lộ và thêm vào những chi tiết quan trọng. Trong cái chết của Foster và vụ sân bay Mena vẫn có những im lặng cố ý. Có lẽ việc đó sẽ luôn là như thế. Có lẽ tôi đã sai nhưng tôi không nghĩ vậy. Lịch sử sẽ chứng minh.
     
    My book on the Clintons was based on work in the early 1990s when I was Washington bureau chief for the Sunday Telegraph. It was mostly written 13 years ago. I have not set foot on US soil for eleven years.



    The book was not about Bill Clinton's private life - except for one or two passages. It was about abuse of power by the Clinton Justice Department and the FBI, and a probe into Clinton's organized crime connections in Arkansas.

    Most of it was based on interviews with people who were directly involved in events and had extraordinary stories to tell. They were shut out of the US media and denied a voice, so I recorded what they told me. Readers can make their own judgment.

    My discovery in the US is that the American press is remarkably consensual, and defers to power. I like to challenge power. The Watergate tale is the great exception, but that was a combination of a Democratic Congress and a Democratic Media attacking a Republican president. In the Clinton saga there was no such alliance so the media investigations never reached the same - although Clinton was impeached by the House. Some of the stories neglected by the US press were astonishing - especially Bill Clinton's involvement in the Mena Airport operation delivering weapons to Latin America in the 1980s.

    Later discoveries have tended to validate parts of what I wrote, especially to do with the Waco massacre and the Oklahoma bombing. In both cases ex-FBI officials spoken out, adding crucial details. In the case of the Foster death, and the Mena operations, there is still a deafening silence. Perhaps there always will be. Perhaps I was wrong, but I don't think so. History will judge.

    "Thu lại«

  7. huong82 hỏi Ambrose Evans-Pritchard: " Cảm ơn vì những dự đoán kinh tế rất thú vị của Ông từ cuộc khủng hoảng tín dụng hiện nay nhưng Ông có gợi ý gì về việc làm sao các nước Đông Nam Á như Việt Nam có thể giảm thiểu những ảnh hưởng của ..." Xem chi tiết »"

    Cảm ơn vì những dự đoán kinh tế rất thú vị của Ông từ cuộc khủng hoảng tín dụng hiện nay nhưng Ông có gợi ý gì về việc làm sao các nước Đông Nam Á như Việt Nam có thể giảm thiểu những ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng này ?

    " Thu lại »
  8. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: " Tôi e là tôi biết quá ít về VN. Nói chung là tôi nghĩ các quốc gia sai lầm khi giữ giá trị đồng tiền của mình thấp đi để đấy mạnh xuất khẩu. Giải pháp này sẽ có tác dụng trong một thời gian nhất định..." Xem chi tiết»"

    Tôi e là tôi biết quá ít về VN. Nói chung là tôi nghĩ các quốc gia sai lầm khi giữ giá trị đồng tiền của mình thấp đi để đấy mạnh xuất khẩu. Giải pháp này sẽ có tác dụng trong một thời gian nhất định nhưng sẽ tạo ra các vấn đề lớn – lạm phát bùng nổ vì các ngân hang trung ương không thể kiểm sóat các yếu tố kích thích, sụ quá phụ thuộc vào xuất khẩu và đầu tư.
    Các nước châu Âu đã đạt đến mức độ khác giai đoạn tiêu quá nhiều và đầu tư quá ít. Điều này cũng không tốt gì. Có một phương án tích cực hơn giữa hai khía cạnh này. Đã quá muộn để các nhà xuất khẩu châu Á tránh khỏi những sai lầm của chu kỳ cũ. Họ chỉ có thể cố gắng theo đuổi một chiến lược cân bằng hơn cho chu kỳ tiếp theo.
    Việt Nam dường như là một trường hợp đặc biệt vi nó có những thâm hụt ngân sách hiện thời, do đó những gì tôi nói có lẽ sẽ không áp dụng cho đất nước các bạn.
    Sẽ rất khó để giảm bớt ảnh hưởng một khi sự tăng trưởng được phép xaỷ ra và sau đó biến thành bùng nổ. Tôi nghĩ chính sách tiền tệ là công cụ hữu hiệu nhất. Tôi đồ rằng một chính sách tài chính mạnh có thể có tác dụng. Nhật Bản đã thử điêuì đó và việc đó đã dẫn đến một khoản nợ quốc gia khổng lồ ( 160 phần trăm tổng sản phẩm GDP). Bây giờ thì chúng ta đang tiến hành việc đó ở phưong Tây. Thật đáng để suy nghĩ.
     
    I am afraid I know little about Vietnam. Broadly speaking, I think it is a mistake for countries to hold down their currency to boost exports. This works for a while, but ultimately creates huge problems - inflation "blow-back" because the central bank cannot sterilize the stimulus, over-dependence on exports, and excess investment.

    The Anglo-Saxon countries went to the other extreme, spending too much and investing too little. That is no good either. There is a happy medium between the two. It is too late for Asia's exporters to avoid the errors of the last cycle. They can only try to pursue a more balanced strategy in the next cycle.

    Vietnam seems to be a special case because it has a current account deficit, so perhaps what I said does not really apply to your country.

    It is very hard to lessen the impact once a boom has been allowed to occur, and then turns to bust. I think monetary policy is the best tool. I am suspicious of very aggressive fiscal policy. Japan tried that. It left the country with a huge national debt (160pc of GDP at one point). Now we are doing it in the West. Highly questionable.

    "Thu lại«

  9. ck2502 hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "Theo tôi tìm hiểu thì cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay xuất phát từ Wall Street và lan ra toàn thế giới. Khởi nguồn của cuộc khủng hoảng này là việc mua bán thiếu minh bạch những khoản nợ xấu của các..." Xem chi tiết »"

    Theo tôi tìm hiểu thì cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay xuất phát từ Wall Street và lan ra toàn thế giới. Khởi nguồn của cuộc khủng hoảng này là việc mua bán thiếu minh bạch những khoản nợ xấu của các ngân hàng Mỹ. Góp phần vào việc mua bán thiếu minh bạch này là các công ty xếp hạng và người mua hầu hết là các ngân hàng nhà nước tại các nước đang phát triển. Vậy tôi có thể nói thủ phạm của cuộc khủng hoảng này là Wall Street và các nước đang phát triển là nạn nhân không?

    " Thu lại »
  10. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: " Không, tôi không đồng ý. Nó bắt nguồn từ thị trường phố Wall nhưng đó là chỉ đơn thuần là sự tuần tự về mặt thời gian. Cuộc khủng hoảng không phải do phố Wall gây ra. Đã có những thế lực lớn hơn trên..." Xem chi tiết»"

    Không, tôi không đồng ý. Nó bắt nguồn từ thị trường phố Wall nhưng đó là chỉ đơn thuần là sự tuần tự về mặt thời gian. Cuộc khủng hoảng không phải do phố Wall gây ra. Đã có những thế lực lớn hơn trên thề giới tạo nên khủng hoảng này. Không chỉ ở Mỹ mà sự thua lỗ đến mức vô lý đã xảy ra tại châu Âu – Anh, khu vực sử dụng đồng Euro, Bắc Âu đông Âu, nga cũng như một phần lớn ở khu vực Trung Đông – Dubai, châu Úc và Trung Quốc nữa.

    Theo tôi có hai nguyên nhân chính cho khủng hoảng. Nguyên nhân chủ yếu là chính sách của các ngân hang trung ương phương Tây đặc biệt là FED và kể cả Ngân hang châu Âu là đã giữ lãi suất quá thấp và thực sự đã thâm hụt trên thực tế và điều này đã giảm bong bong thị trường bất động sản.
     
    Đồng thời tại Trung quốc nền kinh tế phát triển quá nhanh đạt 6,7 ngàn tỷ dự trữ ngoại hối. Điều này đã tác động trở lại thị trường cổ phiếu toàn cầu làm giảm lợi tức dài hạn và tạo nên bong bóng của thị trường cổ phiếu toàn cầu.
     
    Các quĩ lương hưu và bảo hiểm không có khả năng đáp ứng các nghĩa vụ daì hạn khi mua cổ phiếu AAA. Do đó họ đã chộp lấy các cổ phiếu thứ yếu đã được chia nhỏ ra và sử dụng như công cụ AAA cho việc ký quĩ nợ khi các ngân hang đầu tư tại Wall chào mời. Vâng, các ngân hang có vai trò đáng trách nhưng họ chỉ là người môi giới chứ không phải là nguyên nhân gây ra tình trạng này.

    Chính phủ các nước đánh giá vai trò tín dụng quá thấp, sử dụng các sức mạnh chuyên chế của mình và điều này đã dẫn đến sự lệch lạc cơ bản cổ súy cho các hành vi phá hoại. 90 phần trăm các thảm họa là liên quan đến chính phủ. Đổ lỗi cho các ngân hang thì bức tranh đã không đc mô tả đầy đủ.
     
    Tôi có thể bổ sung thêm cán cân thương mại Nhật Bản vào danh sách các nguyên nhân. Gói kích cầu trị giá hơn 3 ngàn tỷ đô la đuợc rót vào hệ thống kinh tế toàn cầu trong suốt thời gian bùng nổ để cứu Nhật bản thóat khỏi khủng hoảng. Tôi không đổ lỗi cho Ngân hàg Nhật Bản,. Họ đã làm đúng vì đất nước của họ nhưng nó tạo nên bong bóng cho toàn cầu.
    Tôi biết là chỉ một số ít những lãnh đạo ở châu Á nhìn nhận sự việc như tôi môt tả, chí ít trong đó có thủ tướng Trung Quốc Ôn gia Bảo. Thật đáng tiếc.
     
    No. I do not agree. It began on Wall Street, but that was merely a matter of the time sequence. It was not "caused" by Wall Street. There were much greater forces at work in the world that led to this. While the US engaged in absurd excesses, so did much of Europe (Britain, the eurozone's Club Med, Scandinavia, Eastern Europe, Russia) as well as large parts of the Mid-East - Dubai is crazy - Australia, and in a different way China.


    In my view, there were two main causes. The biggest was the policy of western central banks - above all the Fed, but also the ECB - of holding interest too low, indeed negative in real terms. This inflated asset bubbles.

    At the same time, emerging economies accumulated $6.7 trillion of foreign reserves, led by China. This was ploughed back into the global bond markets, suppressing long-term yields and causing a global bond bubble.

    Pension funds and insurance could no longer meet their long-term obligations buying AAA bonds. So they snapped up sub-prime securities sliced and diced as AAA instrument in CDOs, etc, when these were offered by Wall Street investment banks. Yes, the banks played a disgraceful role, but they are just middlemen - shopkeepers in pinstripe suits - not causative agents.

    Governments set the price of credit too low - using their monopoly state powers - and caused the fundamental distortions that encouraged destructive behaviour. This was a 90pc government-caused (West, North, South, East) disaster. To blame the banks is to miss the big picture.

    I might add the Japanese carry trade into this mix. A trillion dollars or so of Japanese stimulus leaked out into global system during the boom to escape Japanese zero rates. I am not blaming the Bank of Japan. They did right thing for their country. But it all stoked the global bubble.

    I am well aware that very few people in Asia see events the way I have described, least of all China's Wen Jiabao. Pity.

    "Thu lại«

CÁC CÂU HỎI KHÁC!
Những câu hỏi phổ biến
  1. Linh86 đang hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "

     

    Ông nghĩ sao về vấn đề chệnh lệch mức sống giữa người giàu và nghèo, người ở thành thị và người ở nông thôn tại Việt Nam? Ông có thể đề xuất gì về vấn đề này không?

     

    "
  2. 14

  1. LeDucTrung đang hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "Mr. Evans-Pritchard, In your response to my previous question, you said that monetary policy may fail to work in the West, since there are elements of a liquidity trap. On the other hand, in reponse ..." Xem chi tiết »"

    Mr. Evans-Pritchard,

    In your response to my previous question, you said that monetary policy may fail to work in the West, since there are elements of a liquidity trap. On the other hand, in reponse to another question, you said that monetary policy is the best tool for Asia, and that you are suspicious of a very aggressive fiscal policy (you gave the example of Japan with its huge budget deficit). Why is there such a contradiction?

    What do you think the American government, more specifically, the Obama's administration should do to deal/solve this economic crisis?

    Thanks,

    Le Duc Trung.

    " Thu lại »
  2. 10

CÁC CÂU HỎI KHÁC!
Những câu hỏi gần đây
  1. Linh86 đang hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "

     

    Ông nghĩ sao về vấn đề chệnh lệch mức sống giữa người giàu và nghèo, người ở thành thị và người ở nông thôn tại Việt Nam? Ông có thể đề xuất gì về vấn đề này không?

     

    "
  2. 14

  1. LeDucTrung đang hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "Mr. Evans-Pritchard, In your response to my previous question, you said that monetary policy may fail to work in the West, since there are elements of a liquidity trap. On the other hand, in reponse ..." Xem chi tiết »"

    Mr. Evans-Pritchard,

    In your response to my previous question, you said that monetary policy may fail to work in the West, since there are elements of a liquidity trap. On the other hand, in reponse to another question, you said that monetary policy is the best tool for Asia, and that you are suspicious of a very aggressive fiscal policy (you gave the example of Japan with its huge budget deficit). Why is there such a contradiction?

    What do you think the American government, more specifically, the Obama's administration should do to deal/solve this economic crisis?

    Thanks,

    Le Duc Trung.

    " Thu lại »
  2. 10

CÁC CÂU HỎI KHÁC!