1. Tôi muốn hỏi
  2. 435 người tại 82 thành phố đang đặt câu hỏi cho 17 người
  1. Đăng nhập
    Tên
     
     Mật khẩu
     
Trả lời
  1. kientran hỏi Chris Mullin: "

    Xin ong cho biet nhung moi quan tam hang dau cua Vuong Quoc Anh trong moi quan he voi Vietnam? 

    "
  2. Chris Mullin trả lời: " Hai nước Anh và Việt Nam có những mối quan hệ khăng khít, trên các mặt thương mại, du lịch, tôn trọng lẫn nhau và chúng tôi rất ngưỡng mộ nền văn hóa tuyệt vời của các bạn. Chúng tôi rất vui mừng khi..." Xem chi tiết»"

    Hai nước Anh và Việt Nam có những mối quan hệ khăng khít, trên các mặt thương mại, du lịch, tôn trọng lẫn nhau và chúng tôi rất ngưỡng mộ nền văn hóa tuyệt vời của các bạn. Chúng tôi rất vui mừng khi Việt Nam có được một ghế trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc.
    Britain has excellent relations with Vietnam, based on commerce, tourism, mutual respect and admiration for your beautiful culture.  We were glad to see Vietnam taking a seat on the UN Security Council.    

    "Thu lại«

  1. vananh06 hỏi Chris Mullin: "Duoc biet ong la nguoi co nhieu moi lien he voi Vietnam, ca tren phuong dien cong viec cung nhu gia dinh. Voi tu cach la Thuong Nghi Sy Anh, ong da den tham Vietnam bao nhieu lan roi? Da bao gio ong mang..." Xem chi tiết »"

    Duoc biet ong la nguoi co nhieu moi lien he voi Vietnam, ca tren phuong dien cong viec cung nhu gia dinh. Voi tu cach la Thuong Nghi Sy Anh, ong da den tham Vietnam bao nhieu lan roi? Da bao gio ong mang gia dinh minh ve Vietnam du lich chua?

    " Thu lại »
  2. Chris Mullin trả lời: " Tôi đã đến thăm Việt Nam ít nhất 10 lần trong vòng 35 năm qua và mỗi lần đều ở lại tới 1 tháng. Tôi đã đi du lịch rất nhiều nơi, bằng xe khách, tàu hỏa, xe máy, từ Đồng bằng sông Cửu Long đến Lạng Sơn,..." Xem chi tiết»"

    Tôi đã đến thăm Việt Nam ít nhất 10 lần trong vòng 35 năm qua và mỗi lần đều ở lại tới 1 tháng. Tôi đã đi du lịch rất nhiều nơi, bằng xe khách, tàu hỏa, xe máy, từ Đồng bằng sông Cửu Long đến Lạng Sơn, và tôi cũng đã đến cả vùng cao nguyên (vợ tôi là người Kontum).
     

    . I have visited Vietnam at least ten times over the last 35 years and for up to a month at a time. I have travelled extensively, by bus, train, motor vehicle from the Mekong Delta to Lang Son -- and also in the central highlands (my wife's family come from Kontum).

     

    "Thu lại«

  1. Lyhongyen hỏi Chris Mullin: "

    what  is U.K. doing to strengthen the exchange of commerce with Vietnam...? 

    "
  2. Chris Mullin trả lời: " Các công ty dầu lửa và bảo hiểm Anh rất hứng thú với thị trường Việt Nam. Hội đồng Anh ở Hà Nội cũng có những khóa dạy tiếng Anh và các chủ đề khác để phát triển mối quan hệ thương mại và văn hóa với..." Xem chi tiết»"

    Các công ty dầu lửa và bảo hiểm Anh rất hứng thú với thị trường Việt Nam. Hội đồng Anh ở Hà Nội cũng có những khóa dạy tiếng Anh và các chủ đề khác để phát triển mối quan hệ thương mại và văn hóa với nước Anh. Cá nhân tôi, tôi hy vọng sẽ có ai đó nhập khẩu cà phê tuyệt vời của Việt Nam. Hiện nay chúng tôi vẫn phải nhờ họ hàng hay bạn bè từ Việt Nam mang cà phê sang cho chúng tôi.
     

    British oil and insurance companies have big interests in Vietnam.  The British Council, based in Hanoi, also runs courses in English and other subjects to improve commercial and cultural relations with the UK.  Personally, I hoping someone will start importing Vietnam's excellent coffee -- at the moment we have to wait for a relative or friend who is visiting Vietnam to bring us back a big supply.

     

    "Thu lại«

  1. hoainguyen hỏi Chris Mullin: "Duoc biet cac con cua ong mang trong minh mot nua dong mau Viet - vay cac con ong co noi tieng Viet khong? Lam the nao de ong ba co the giup cac con cua minh duy tri nhung net dac sac cua ca hai nen Van..." Xem chi tiết »"

    Duoc biet cac con cua ong mang trong minh mot nua dong mau Viet - vay cac con ong co noi tieng Viet khong? Lam the nao de ong ba co the giup cac con cua minh duy tri nhung net dac sac cua ca hai nen Van hoa duoc xem la kha khac biet nhau?

    " Thu lại »
  2. Chris Mullin trả lời: " Con gái lớn của tôi là Sarah Kim-Lan, năm nay 19 tuổi, nghe hiểu tiếng Việt khá tốt mặc dù cháu nói tiếng Việt không sõi lắm. Con gái út của tôi là Emma Kim-Vân, năm nay 13 tuổi, thì không hiểu tiếng..." Xem chi tiết»"

    Con gái lớn của tôi là Sarah Kim-Lan, năm nay 19 tuổi, nghe hiểu tiếng Việt khá tốt mặc dù cháu nói tiếng Việt không sõi lắm. Con gái út của tôi là Emma Kim-Vân, năm nay 13 tuổi, thì không hiểu tiếng Việt. Cho mãi tới gần đây chúng tôi vẫn là gia đình Việt Nam duy nhất tại khu chúng tôi ở, vì thế các cháu không có nhiều điều kiện để thực hành tiếng Việt. Tuy nhiên, vào tháng 4 tới Sarah sẽ tới Thành phố Hồ Chí Minh ở với gia đình bên vợ tôi và cháu sẽ làm việc cho một tổ chức từ thiện vì trẻ em trong 3 hoặc 4 tháng. Tôi hy vọng khi về nước cháu sẽ nói tốt tiếng Việt.
     

    My older daughter Sarah Kim-Lan, aged 19, has a good understanding of Vietnamese although she cannot speak it fluently.  My younger daughter Emma Kim-Van, aged 13, does not understand Vietnamese.  Since we were, until recently, the only Vietnamese family in the town in which we live, there are not many opportunities to practice. In April, however, Sarah will be going to stay with my wife's family in Ho Chi Minh City and she will work in a childrens' charity for three or four months and I hope that when she comes home she will be speaking Vietnamese.

     

    "Thu lại«

  1. Danang24 hỏi Chris Mullin: "The Chinese Govt has recently stated that they have no plans to adopt a Western-style democracy. So I would like to ask you if you think that China are wrong in this and if so, why they are wrong? Is ..." Xem chi tiết »"

    The Chinese Govt has recently stated that they have no plans to adopt a Western-style democracy. So I would like to ask you if you think that China are wrong in this and if so, why they are wrong? Is Western-style democracy something that can be exported the world over - and something that other countries should be seeking to emulate?
    Or is China right in looking to build their own and possibly a better system?

    " Thu lại »
  2. Chris Mullin trả lời: " Mỗi nước đều phải phát triển một hệ thống chính trị thích ứng với những hoàn cảnh cụ thể. Tôi không tin rằng mô hình của phương tây có thể áp dụng được cho các nước khác. Tuy nhiên, có những nguyên ..." Xem chi tiết»"

    Mỗi nước đều phải phát triển một hệ thống chính trị thích ứng với những hoàn cảnh cụ thể. Tôi không tin rằng mô hình của phương tây có thể áp dụng được cho các nước khác. Tuy nhiên, có những nguyên tắc cụ thể chung cho tất cả các hệ thống chính trị: 1) các nhà lãnh đạo chính trị là những người phục vụ nhân dân – chứ không phải là chiều ngược lại; 2) vì thế, các nhà lãnh đạo nên chịu trách nhiệm trước người dân hoặc trước những đại biểu đã được bầu (dưới hệ thống quốc hội Anh là tòa án tối cao); 3) có tham nhũng chắc chắn là do có quyền lực và quyền lực tuyệt đối, vì vậy không nên giao quyền lực tuyệt đối cho bất cứ một cá nhân hoặc một Đảng nào; 4) tính minh bạch, không che giấu, luôn là bạn của một chính phủ tốt.
     

    Every country must develop a political system that is suited to its particular circumstances. I do not believe the Western model should be imposed on other countries.  There are certain principles, however, that should be common to all political systems: 1)  political leaders are there to serve the people -- and not the other way round; 2) leaders should, therefore, be accountable to the people or their elected representatives (under the British system parliament is supreme); 3) all power corrupts and absolute power corrupts absolutely, therefore it is not wise to give any individual or party absolute power; 4)  transparency, not secrecy, is the friend of good government.

     

    "Thu lại«

  1. NoMore hỏi David Miliband: "

    Dear sir

    Do you think the financial crisis badly affect the relationship of Vietnam and UK?

    Thank you.

    "
  2. David Miliband trả lời: " Có nhiều nước trên thế cho giới đang chịu ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu. Nhưng giờ không phải là lúc chúng ta quay trở lại với chủ nghĩa quốc gia và chủ nghĩa bảo hộ. Nước Anh trung..." Xem chi tiết»"

    Có nhiều nước trên thế cho giới đang chịu ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu. Nhưng giờ không phải là lúc chúng ta quay trở lại với chủ nghĩa quốc gia và chủ nghĩa bảo hộ. Nước Anh trung thành với thương mại toàn cầu công bằng và thị trường tự do. Cả Anh và Việt Nam đều phụ thuộc vào thương mại để phát triển phồn thịnh, vì vậy chúng ta có một mối quan tâm chung là chống lại xu hướng bảo hộ. Việc chúng ta tuân thủ các nguyên tắc này là rất quan trọng để vượt qua cuộc khủng hoảng hiện nay và sẵn sàng để tiếp tục phát triển.
     
    Một cách để đảm bảo điều này là duy trì và tăng cường mối quan hệ hợp tác kinh tế giữa Anh và các thị trường mới nổi như Việt Nam. Việt Nam đang và sẽ tiếp tục là một đối tác thương mại quan trọng của nước Anh. Ngành thương mại và công nghiệp Anh đang nỗ lực để thúc đẩy hợp tác thương mại song phương, về vấn đề này xin xem thêm tại trang web www.uktradeinvest.co.uk.
     

    Many of us around the world are affected by the global financial crisis. But this is no time to retreat into nationalism and protectionism. The UK is a staunch supporter of fair global trade and free markets.   Both the UK and Vietnam depend on trade for our prosperity, so we have a shared interest in fighting any protectionist tendencies. It is important that we follow these principles in order for us to get through the current crisis and emerge ready to prosper again. 

     
    One way to ensure this happens is to maintain and deepen economic ties between the UK and emerging markets, such as Vietnam. Vietnam is, and will continue to be, an important trading partner for the UK. UK Trade and Industry do great work on promoting bilateral trade, for more information on this, see their website, www.uktradeinvest.co.uk.

     

    "Thu lại«

  1. ck2502 hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "Theo tôi tìm hiểu thì cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay xuất phát từ Wall Street và lan ra toàn thế giới. Khởi nguồn của cuộc khủng hoảng này là việc mua bán thiếu minh bạch những khoản nợ xấu của các..." Xem chi tiết »"

    Theo tôi tìm hiểu thì cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay xuất phát từ Wall Street và lan ra toàn thế giới. Khởi nguồn của cuộc khủng hoảng này là việc mua bán thiếu minh bạch những khoản nợ xấu của các ngân hàng Mỹ. Góp phần vào việc mua bán thiếu minh bạch này là các công ty xếp hạng và người mua hầu hết là các ngân hàng nhà nước tại các nước đang phát triển. Vậy tôi có thể nói thủ phạm của cuộc khủng hoảng này là Wall Street và các nước đang phát triển là nạn nhân không?

    " Thu lại »
  2. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: " Không, tôi không đồng ý. Nó bắt nguồn từ thị trường phố Wall nhưng đó là chỉ đơn thuần là sự tuần tự về mặt thời gian. Cuộc khủng hoảng không phải do phố Wall gây ra. Đã có những thế lực lớn hơn trên..." Xem chi tiết»"

    Không, tôi không đồng ý. Nó bắt nguồn từ thị trường phố Wall nhưng đó là chỉ đơn thuần là sự tuần tự về mặt thời gian. Cuộc khủng hoảng không phải do phố Wall gây ra. Đã có những thế lực lớn hơn trên thề giới tạo nên khủng hoảng này. Không chỉ ở Mỹ mà sự thua lỗ đến mức vô lý đã xảy ra tại châu Âu – Anh, khu vực sử dụng đồng Euro, Bắc Âu đông Âu, nga cũng như một phần lớn ở khu vực Trung Đông – Dubai, châu Úc và Trung Quốc nữa.

    Theo tôi có hai nguyên nhân chính cho khủng hoảng. Nguyên nhân chủ yếu là chính sách của các ngân hang trung ương phương Tây đặc biệt là FED và kể cả Ngân hang châu Âu là đã giữ lãi suất quá thấp và thực sự đã thâm hụt trên thực tế và điều này đã giảm bong bong thị trường bất động sản.
     
    Đồng thời tại Trung quốc nền kinh tế phát triển quá nhanh đạt 6,7 ngàn tỷ dự trữ ngoại hối. Điều này đã tác động trở lại thị trường cổ phiếu toàn cầu làm giảm lợi tức dài hạn và tạo nên bong bóng của thị trường cổ phiếu toàn cầu.
     
    Các quĩ lương hưu và bảo hiểm không có khả năng đáp ứng các nghĩa vụ daì hạn khi mua cổ phiếu AAA. Do đó họ đã chộp lấy các cổ phiếu thứ yếu đã được chia nhỏ ra và sử dụng như công cụ AAA cho việc ký quĩ nợ khi các ngân hang đầu tư tại Wall chào mời. Vâng, các ngân hang có vai trò đáng trách nhưng họ chỉ là người môi giới chứ không phải là nguyên nhân gây ra tình trạng này.

    Chính phủ các nước đánh giá vai trò tín dụng quá thấp, sử dụng các sức mạnh chuyên chế của mình và điều này đã dẫn đến sự lệch lạc cơ bản cổ súy cho các hành vi phá hoại. 90 phần trăm các thảm họa là liên quan đến chính phủ. Đổ lỗi cho các ngân hang thì bức tranh đã không đc mô tả đầy đủ.
     
    Tôi có thể bổ sung thêm cán cân thương mại Nhật Bản vào danh sách các nguyên nhân. Gói kích cầu trị giá hơn 3 ngàn tỷ đô la đuợc rót vào hệ thống kinh tế toàn cầu trong suốt thời gian bùng nổ để cứu Nhật bản thóat khỏi khủng hoảng. Tôi không đổ lỗi cho Ngân hàg Nhật Bản,. Họ đã làm đúng vì đất nước của họ nhưng nó tạo nên bong bóng cho toàn cầu.
    Tôi biết là chỉ một số ít những lãnh đạo ở châu Á nhìn nhận sự việc như tôi môt tả, chí ít trong đó có thủ tướng Trung Quốc Ôn gia Bảo. Thật đáng tiếc.
     
    No. I do not agree. It began on Wall Street, but that was merely a matter of the time sequence. It was not "caused" by Wall Street. There were much greater forces at work in the world that led to this. While the US engaged in absurd excesses, so did much of Europe (Britain, the eurozone's Club Med, Scandinavia, Eastern Europe, Russia) as well as large parts of the Mid-East - Dubai is crazy - Australia, and in a different way China.


    In my view, there were two main causes. The biggest was the policy of western central banks - above all the Fed, but also the ECB - of holding interest too low, indeed negative in real terms. This inflated asset bubbles.

    At the same time, emerging economies accumulated $6.7 trillion of foreign reserves, led by China. This was ploughed back into the global bond markets, suppressing long-term yields and causing a global bond bubble.

    Pension funds and insurance could no longer meet their long-term obligations buying AAA bonds. So they snapped up sub-prime securities sliced and diced as AAA instrument in CDOs, etc, when these were offered by Wall Street investment banks. Yes, the banks played a disgraceful role, but they are just middlemen - shopkeepers in pinstripe suits - not causative agents.

    Governments set the price of credit too low - using their monopoly state powers - and caused the fundamental distortions that encouraged destructive behaviour. This was a 90pc government-caused (West, North, South, East) disaster. To blame the banks is to miss the big picture.

    I might add the Japanese carry trade into this mix. A trillion dollars or so of Japanese stimulus leaked out into global system during the boom to escape Japanese zero rates. I am not blaming the Bank of Japan. They did right thing for their country. But it all stoked the global bubble.

    I am well aware that very few people in Asia see events the way I have described, least of all China's Wen Jiabao. Pity.

    "Thu lại«

  1. LeDucTrung hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "Chao ong Evans-Pritchard!   Ten toi la Le Duc Trung. Toi la mot sinh vien Viet Nam dang hoc tap tai My. Chuyen nganh cua toi la Kinh Te Hoc nen toi thay rat thich thu va muon tim hieu them ve chu de..." Xem chi tiết »"
    Chao ong Evans-Pritchard!
     
    Ten toi la Le Duc Trung. Toi la mot sinh vien Viet Nam dang hoc tap tai My. Chuyen nganh cua toi la Kinh Te Hoc nen toi thay rat thich thu va muon tim hieu them ve chu de nay, dac biet la trong tinh hinh kinh te the gioi hien nay.
    Ong du doan rang: "Vào cuối 2009, gói kích thích khổng lồ của chính phủ sẽ phát huy hiệu lực. Thị  trường chứng khoán, dầu, và vàng sẽ đi lên. Trái phiếu sẽ sụp đổ.” Toi nghi ong dang noi ve chinh phu My? Can cu vao co so nao ma ong da dua ra du bao nay?
    Ong cung du bao rang nen kinh te cua Trung Quoc, Nhat Ban se co nhung dien bien te hai hon. Nhu toi duoc biet, nen kinh te tieu dung cua My bi anh huong lon boi nhung mat hang xuat khau tu Trung Quoc. Chinh nhung mat hang do khien cho gia ca cua hang hoa o My (dac biet la o Walmart) re nhu vay. Trong truong hop do, neu kinh te cua Trung Quoc di xuong thi anh huong doi voi nen kinh te My se la khong nho. Nguoc lai, neu nen kinh te My phuc hoi vao cuoi 2009 nhu ong noi thi chac chan no se keo theo su phuc hoi cua nen kinh te toan cau, bao gom ca cac nuoc chau A. Ong giai thich sao ve dieu nay?
     
    Xin cam on!
    Le Duc Trung.
     
    " Thu lại »
  2. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: "  Chúng ta đã được chứng kiến một sự bùng nổ về các phương thức kích thích nền kinh tế. FED đã cắt giảm đến mức không và bắt đầu in thêm tiền. Thường thì phải mất 1 năm đến 18 tháng để hệ thống tiền ..." Xem chi tiết»"

     

    Chúng ta đã được chứng kiến một sự bùng nổ về các phương thức kích thích nền kinh tế. FED đã cắt giảm đến mức không và bắt đầu in thêm tiền. Thường thì phải mất 1 năm đến 18 tháng để hệ thống tiền tệ phát huy hiệu quả nhưng tôi hy vọng rằng điều này sẽ bình ổn được nền kinh tế trong thời gian 1 năm. Có nhiều rủi ro lớn. Chúng ta vẫn đang trong giai đoạn suy thoái . Có một vài yếy tố của cái bẫy phá sản. Có lẽ chính sách tiền tệ sẽ không phát huy được hiệu quả lần này. Lãi suất thực sẽ tăng khi lạm phát được kiềm tỏa. Do đó tôi sẽ chờ xem sao.
     
    Tôi nghĩ Mỹ sẽ thoát khỏi khủng hoảng trước vì họ luôn là người đầu tiên nhanh nhất khi nhấn nút hạt nhân. Ngân hang châu âu đã ngủ quên trong mọt thời gian. Họ hoàn toàn không nhận định được tình hình khủng hoảng: khu vực sủ dụng đồng Euro sẽ phải trả một giá đắt cho việc thiếu hoàn thiện của nó, thật điên rồ là ECB đã tăng mức lãi suất của mình vào tháng 7 vừa rồi.

    Có quá nhiều đầu tư tại vài vùng ở châu Á điều này sẽ tạo nên một vấn đề phải giải quyết. Trung quốc phụ thuộc vào Mỹ hơn là Mỹ phụ thuộc vào họ. Mỹ khyến khích tiêu thụ thế nên Mỹ đang thắt chặt thắt lưng của họ một cách tức tối. Trong hoàn canh ấy nước nào có cán cân xuất khẩu dương thì nước đó phải chịu thiệt hại hơn.
     
    Trung quốc sẽ hồi phục và phát triển nhưng không thể trước Mỹ, sau đó là châu Âu. Châu Á chưa thể coi là một động cơ của guồng máy kinh tế thế giới. Họ đã theo đuổi một chiến lược dựa vào các thị trường của phương tây nên điều đó tạo nên vị thế phụ thuộc của khu vực này.
     

    Mỹ có đầy đủ lực và kinh tế để đóng cửa giao dịch thương mại với các nước trong một thời gian nghỉ ngơi phục hồi và theo đuổi chính sách tái công nghiệp hóa như Đức đã làm sau năm 1933 nếu họ muốn thế. Ngày nay không có quốc gia nào trên thế giới có thể thực hiện việc này mà không bị mất đi ít quyền lực liên quan. Mỹ có thể lấy lại vị thế của mình từ sụ thay đổi đó do đó mà sao nhiều nhân vật trong Nghị Viện muốn thực hiện điều đó. Bên cạnh đó họ không muốn những nỗ lực kích cầu của mình lại được rót vào khủng hoảng này. Đó là mối nguy hiểm lớn của toàn thế giói. Một nước Mỹ bế quan tỏa cảng có thể sẽ rắc rối hơn cả là một nước Mỹ thích can thiệp vào việc của người khác. Nhưng Mỹ thì luôn đi cùng chúng ta, cho dù chúng ta có thích hay không thích điều đó đi chăng nữa.

    Well, we have seen a huge blast of stimulus. The Fed has cut to zero and then started printing money. It usually takes a year to 18 months for monetary effects to feed through, so I expect this to juice the economy within a year. There are obviously huge risks. We are still in a downward spiral. There are elements of a liquidity trap. Perhaps monetary policy will fail to get traction this time. Real interest rates are rising as deflation sets in. So I keep an open mind.



    I think America will come out first because it has been the quickest to hit the nuclear button. The ECB has been asleep. It has completely misread this crisis: the eurozone will pay a high price for its incompetence. (It was madness for the ECB to raise rates in last July).
     
    There has been too much investment in parts of Asia, creating a glut that will have to be worked off. China's is far more dependent on the US market than America is on China's market. It is leveraged to US consumption, and the US is tightening its belt furiously. In such circumstances, it is always the surplus export countries that suffer hardest.


    China will recover and do very well, but not before the US - and then Europe --has led the way. Asia is not yet a fully-functioning engine of the world economy. It has pursued a strategy of reliance on Western markets. That makes it by necessity a dependent region.

    America has the resources and economic depth to close its trade borders overnight, resort to autarky, and pursue policy re-industrialization  -- as Germany did after 1933  should it choose to do so. There is no other country in the world that could possibly try such an experiment today without losing relative power. America would gain relative power from such a shift, which is why so many on Capitol Hill are tempted. Besides, they don't want their stimulus to leak out in this crisis. This is the great danger for the world. An isolationist America may prove a bigger headache than a meddling America. But America is always with us, whether we like it or not.



     

    "Thu lại«

  1. klover hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "Chính phủ Mỹ đang tìm cách cứu các đại gia ôtô Mỹ bằng các khoản bao cấp khổng lồ. Cách này có thể cứu họ trước mắt, nhưng về lâu dài làm sao Chính phủ Mỹ có thể bao cấp cho họ mãi được, bởi thực tế là..." Xem chi tiết »"

    Chính phủ Mỹ đang tìm cách cứu các đại gia ôtô Mỹ bằng các khoản bao cấp khổng lồ. Cách này có thể cứu họ trước mắt, nhưng về lâu dài làm sao Chính phủ Mỹ có thể bao cấp cho họ mãi được, bởi thực tế là họ đã không còn khả năng cạnh tranh với ôtô nhập khẩu giá rẻ hơn mà chất lượng không hề thua kém từ Nhật, và sau này có thể là từ Trung Quốc và Ấn Độ nữa. Tôi không cho đây là cách làm khôn ngoan. Tôi cho rằng nên để các tập đoàn này đối mặt với quy luật thị trường và bị đào thải nếu họ không thể cạnh tranh. Hơn nữa, chẳng phải Mỹ luôn đòi hỏi ở những nước khác việc xoá bỏ bao cấp đó sao?   

    " Thu lại »
  2. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: "  Nước Mỹ có những công ty sản xuất ô tô khá thành công. Thuơng hiệu nhu Honda, Toyota, Volkswagen… đều có nhà máy lớn tại Mỹ. Việc làm chủ các công ty này có vấn đề gì không? Không hẳn thế. Năm ngoái..." Xem chi tiết»"

     

    Nước Mỹ có những công ty sản xuất ô tô khá thành công. Thuơng hiệu nhu Honda, Toyota, Volkswagen… đều có nhà máy lớn tại Mỹ. Việc làm chủ các công ty này có vấn đề gì không? Không hẳn thế. Năm ngoái Anh đã xuất khẩu một khối lượng xe ôtô lón hơn cả số lượng cao nhât trong ngành công nghiệp ô tô Anh. Họ có các thương hiệu xe của Nhật bản, Pháp nhưng ai quan tâm cơ chứ. Bên cạnh đó có ai muốn sở hữu một công ty mà có tên trên thị trường cổ phiếu mà có hang ngàn cổ đông quốc tế?

    Động thái để cứu Detroit- Chrysler và GM thực sự có nguyên nhân về mặt tâm lý. Nếu để các công ty đó phá sản giữa cao trào của cuộc khủng hoảng thì tác động có lẽ đã trở nên rất tiêu cực.
     

    Về các chính sách hỗ trợ: Mỹ có một lỗ thủng thâm hụt lớn ( 700 tỉ đô). Đó là minh chứng cho một thị trường mở. Để cân bằng tôi nghĩ Washington khá hợp lý khi kêu gọi phá bỏ rào cản ở các quốc gia khác. Tôi hơi hồ nghi hơn khi nghe rằng các nước không bị thua thiệt gì lại sử dụng ngôn ngữ này cụ thể là Đức. Tôi biết là Đức đang sủ dụng tất cả mọi phương pháp bảo vệ nền công nghiệp trong nước và theo thuyết trọng thương để bảo vệ nền công nghiệp của mình. Trung quốc cũng vậy. Con số hiện thời nói lên tất cả. Nếu một quốc gia nào có thặng dư lớn như Đức và Trung quốc thì có gì đó đã không đúng. Họ cũng cần phải chuẩn bị để đối phó với các phản ứng chính trị. Đó là hiện thực của cuộc sống.

    The US has lots of very successful car companies. They are called Honda, Toyota, Volkswagen, etc. They have large manufacturing plants in the US. Does it matter who owns these companies? Not really. Britain exported more cars last year than it did at the height of the British car industry. (They have Japanese, French labels, but who cares?) Besides, who owns a company that is listed on a stock market and has thousands of international shareholders?

    The move to save Detroit - Chrysler and GM - is really for psychological reasons. It would have had a very bad impact to let them fail in the middle of this crisis.

    On subsidy policies: the US has a huge CA deficit ($700bn). That is proof of an open market. On balance, I think Washington is justified in calling for removal of barriers in other countries. I am more suspicious when I hear surplus countries using this language - ie Germany. I know that Germany uses all kinds of disguised protectionist methods - mercantilist, if you like - to protect its industry. So does China. Current accounts speak for themselves. If a state has a big surplus (China, Germany) - something is inherently wrong. They must expect to face a political reaction. That is the reality of life.



     

    "Thu lại«

  1. lecuong hỏi Ambrose Evans-Pritchard: "Thưa ông Theo ông, nền kinh tế toàn cầu mà đại diện là Mỹ sẽ phục hồi vào thời gian nào? Nền kinh tế thế giới phải mất bao nhiêu năm để phục hồi lại những mất mát của cuộc khủng hoảng vừa qua? Xin cảm..." Xem chi tiết »"

    Thưa ông

    Theo ông, nền kinh tế toàn cầu mà đại diện là Mỹ sẽ phục hồi vào thời gian nào? Nền kinh tế thế giới phải mất bao nhiêu năm để phục hồi lại những mất mát của cuộc khủng hoảng vừa qua?

    Xin cảm ơn ông

    " Thu lại »
  2. Ambrose Evans-Pritchard trả lời: " Chúng ta đang chứng kiến một cuộc chiến  khốc liệt giữa một bên là việc hối thúc nợ nần ở một phạm vi lớn chưa từng có và một bên là các biện pháp kích cầu tiền tệ tài chính cũng không kém phần lạ lung..." Xem chi tiết»"

    Chúng ta đang chứng kiến một cuộc chiến  khốc liệt giữa một bên là việc hối thúc nợ nần ở một phạm vi lớn chưa từng có và một bên là các biện pháp kích cầu tiền tệ tài chính cũng không kém phần lạ lung chưa từng có từ trước đến nay. Vẫn chưa thể nói rõ ràng là trong cuộc chiến này phe nào sẽ chứng tỏ có quyền lực hơn.
     
    Tôi e rằng Châu Âu sẽ là nơi hứng chịu giai đoạn tiếp theo của cuộc khủng hoảng nơi mà các ngân hang vẫn chưa thực sự đạt đến độ thua lỗ tối đa. Việc này sẽ xảy ra đồng thời với một cú phát nổ mang tầm khu vực giống như đã từng xảy ra ở Châu Á năm 97-98 và Đông Âu. Đây là vẫn đề thực sự kinh khủng của Châu Âu. Điều này có thể xảy ra giống như đối vói châu Á khi khủng hoảng xuất khẩu dẫn đến suy thoái nặng nề tại Trung Quốc. Việc này thực sự đã làm giảm cán cân trong thị trường hang xuất khẩu của Mỹ một trong những yếu tố giữ cho kinh tế Mỹ thịnh vượng trong năm ngoái. Phá bỏ những trụ cột xuất khẩu dẫn đến việc hình thành một giai đoạn mới trong khủng hoảng suy thoái kinh tế Mỹ. Vâng, thực ra thì hiện đã có những dấu hiệu phục hồi nhưng tôi e rằng đó chỉ là những dấu hiệu ảo.
     
    Nếu bạn bíết, chúng ta đã có những giai đoạn như tháng 9 năm 1929 đến tháng 5 năm 1931. Sau đó là giai đoạn tiếp theo của Giai đoạn khủng hoảng từ tháng 6 năm 1931 đến tháng 3 năm 1933. Giai đoạn này nguy hiểm hơn giai đoạn đầu với những thảm họa khủng khiếp mang tính chính trị. Tôi cá rằng chỉ có 30% cơ hội là tình huống này mới được giải quyết còn lại 70% là một cái gì đó trung hòa hơn sẽ diễn ra: một sự hồi phục nhẹ vào đầu năm 2010 do sự phục hồi của thị trường cổ phiếu vài tháng trước đó.
     

    1)        We are witnessing a battle royal between debt deleveraging on an unprecedented scale on the one hand and equally unprecedented monetary and fiscal stimulus on the other. It is still unclear which of the two will prove most powerful.



    My fear is that the next phase of the crisis will be in Europe where the banks have yet to reveal the full extent of their losses. This will combine with a regional blow-up - like Asia 1997-98 - in Eastern Europe. This is Europe's "subprime" problem. This may happen just as Asia's export collapse leads to a severe downturn in China. This is already deflating America's mini-boom in exports - the one thing keeping the US afloat last year. Knocking away the export pillar risks setting off another phase of the US downward spiral. Yes, there are tentative signs of recovery now. I fear this will prove a false dawn.



    If you like, we have had Sept 1929 to May 1931. Now we get June 1931 to March 1933, which was the second leg of the Depression. It was much more dangerous than the first leg, with terrible political consequences. I put a 30pc chance on this scenario unfolding. There is a 70pc chance of something milder: a slow recovery in early 2010, anticipated by a stock-market recovery a few months earlier.

     

     

    "Thu lại«